Nỗi cô đơn, lẻ bóng luôn dày xéo bạn đặc biệt khi đêm về. Những vần thơ cô đơn một mình hay, thấm đẫm nước mắt giúp bạn giãi bày nỗi niềm, tương tư đang phải hứng chịu, khao khát có được tình yêu chân thành luôn ấp ủ trong bạn. Cùng nhau chia sẻ nỗi niềm của mình với những bài thơ hay dưới đây nhé.

Chùm thơ buồn cô đơn ngắn

Những bài thơ buồn cô đơn ngắn, dạt dào cảm xúc sẽ là tiếng thở than của bạn trong nỗi niềm đầy cay đắng xót xa. Những vần thơ hay này chính là điểm tựa tinh thần cho mọi người, giúp bạn cảm thấy dễ chịu, thoải mái hơn. Dưới đây là tổng hợp những bài thơ hay, ý nghĩa nhất.

Người Ấy

Chiều nay lặng lẽ trên sông vắng
Nhìn chiếc đò xuôi nước ngược dòng
Làn gió trở mùa nghe lạnh buốt
Xuân về ! Người có biết tôi mong?

Tai ác gió mùa tiết cuối Đông
Lạnh từ đâu đến sắt se lòng
Tôi mơ người ấy quay về bến
Khắc khoải hồn tôi phút chạnh lòng

Tôi ước và mơ có được đâu
Nhớ ai ngơ ngẩn thả dòng châu
May ra sóng cuộn sang người ấy
Nhặt hộ giùm tôi những giọt sầu…
(Tuyết Trang)

Giã Biệt Thu

Nơi góc bể tưởng ai nhớ mãi!
Tấm chân tình ân ái bấy lâu!
Sao người nỡ vội gieo sầu!
Ra đi chẳng gửi đôi câu giã từ!

Người giã biệt trời như lạnh lẽo
Nắng vàng tươi khô héo nhành hoa
Nơi xa duyên phận mặn mà
Lối xưa vắng bóng mình ta ngậm ngùi

Tình đã dứt thì thôi người nhé!
Chúc người luôn vui vẻ tròn đôi
Từ nay cách biệt phương trời
Đêm đêm cô lẻ trăng rơi bẽ bàng

Chân bước đếm lang thang từng ngõ
Đông ùa về buốt gõ con tim
Thu đi tình cũng trốn tìm
Tháng ngày chất chứa trời đêm mịt mùng…
(Tuyết Trang)

 Ta Trả Cho Nhau

Ta trả cho nhau món ân tình ngày đó
Những đêm dài vò võ trắng dòng thơ
Trả cho nhau day dứt một câu chờ
Để mỏi mòn bao năm mơ tháng đợi

Trả cho nhau mấy mùa trăng diệu vợi
Ta lãng quên rồi, sợi nhớ sợi thương
Quên đi nhau giá lạnh giữa đêm trường
Để không chạnh lòng trên con phố vắng

Trả cho nhau một khung trời mưa nắng
Hẹn một đời xây trọn nhịp cầu duyên
Trong đêm dài quên giấc mộng thần tiên
Buông rơi giấc nồng say ngày xa vắng

Trả cho nhau chân trời buồn không nắng
Áng mây trôi ảm đạm một quảng đời
Có đau lòng cũng một thoáng chiều rơi
Thế gian này bao tiếng ru chìm nổi…

Trả cho nhau những nẻo về đơn lối
Phố mưa chiều ướt đẫm trái tim côi
Trời vào đông gieo giá lạnh chẳng thôi
Hãy quên hết kỷ niệm thời hoang dại…

Trả cho nhau cuộc đời này nhiều lắm
Bao nhiêu là nỗi nhớ với yêu thương
Dẫu có đem nước mắt ướt đêm trường
Đem cay đắng cả đời này chưa dứt…
(Tuyết Trang)

Mơ Bóng Trăng Soi

Trăng vàng rơi đáy nước xa xăm
Nắng phơi hờ hững cánh hoa tàn
Giữ lại mùa vui trong khúc nhạc
Giữ lại khăn nồng gói ấm êm.

Trăng tròn, trăng khuyết vọng ngàn năm
Tình đời say đắm mộng trăm năm
Ước với sao khuya đêm trăng khuyết
Mơ cùng chung bóng dưới trăng tròn.

Tình nhân tay nắm, lòng thầm nguyện
Vọng cả cung hằng nỗi hợp tan
Thấp thoáng lối nhỏ ai vừa nói
Trăng hỡi soi giùm bóng tình nhân
(Tuyết Trang)

Nhớ Chiều Xa

Chiều buồn mây xám buốt mưa đông
Cơn gió ngẩn ngơ ước nắng hồng
Người người hối hả vui phố thị
Lặng lẽ bóng ai phía ngược dòng.
.
Bừng lên bao kỷ niệm chốn này
Một chiều xa lắm giữa heo may
Áo trắng chờ ai nơi góc phố
Thả rơi hương tóc theo gió bay.
.
Chợt nhớ vần thơ thi sỹ Hàn
Bâng khuâng như ngân phím tơ đàn
“Em điên – em xé toang hơi gió” (*)
Gieo tình vương vấn bước lang thang …
(Tuyết Trang)

Luyến Nhớ

Em vẫn giữ trong tim hình bóng cũ
Của một thời mình kề cận bên nhau
Nụ hôn say hơi ấm của tình đầu
Và ngày tháng tâm tư cùng thầm lặng.

Em sẽ giữ cho anh từng vạt nắng
Chiều hẹn hò mong ngóng ở công viên
Ước mơ ngày hai đứa được nên duyên
Từng đêm vắng cùng nghe lòng thao thức.

Tình yêu đó muôn đời hoài náo nức
Kỷ niệm hồng vẫn đẹp mãi trong mơ
Dù giờ đây trong kiếp sống bơ vơ
Em vẫn giữ không phai từng luyến nhớ.

Em vẫn giữ trong tim từng hơi thở
Thật ngọt ngào thời hoa mộng ngày qua
Để trong lòng mang mãi những thiết tha
Để hun đúc hương mơ thành mật ngọt.
(Tuyết Trang)

 Băng Giá

Dù ở nơi nào anh có hay
Tình em nhung nhớ vẫn tràn đầy
Bao đông vẫn mãi hoài mong nhớ
Gởi gió mây trời hương ngất ngây.

Em ở phương này tim xuyến xao
Bao đông day dứt nhớ phương nào
Từng đêm tâm sự cùng trăng gió
Gởi đến cho người ở chốn nao.

Anh biết trong em những đợi chờ
Những ngày luyến nhớ thuở vào mơ
Những chiều độc bước trên đường vắng
Để lạc khối tình trong ý thơ.

Có biết cho em chốn cô phòng
Mõi mòn nhung nhớ với chờ mong
Thu qua đông lại hồn băng giá
Tâm sự riêng mang cứ ngập lòng.

Đã trót yêu nhau sao đợi chờ
Để hồn thao thức chuỗi ngày thơ
Bên nhau anh nhé tròn mơ ước
Để mãi cho mình thôi ngẩn ngơ.
(Tuyết Trang)

 Tàn Tro

Khẽ ngoảnh lại cuộc tình xa ngái ấy
Còn lại gì sau năm tháng chơi vơi?
Chỉ đêm tối lạnh lùng và lặng lẽ,
Ta ra đi từ thuở chớm yêu người

Tôi trở lại tìm em trong quá khứ
Những ngày xưa cỏ đá đã xanh mồ
Tình vụng dại một thời nay nhắc lại
Chắc phải tìm trong ngăn khóa hư vô…

Thôi xin đừng nhìn tôi như khách lạ
Đừng giả vờ như chiếc lá thơ ngây
Em cứ hãy là mùa thu băng giá
Giết hồn tôi êm ái đến vạn ngày!

Tôi không muốn nghìn lần đau đớn nữa
Dấu yêu ư? Thưa một nắm tro tàn
Thu hãy tới hóa tim thành cát bụi,
Chuông đồng hồ chờ đổ nhịp thời gian…
(Huỳnh Minh Nhật)

 Ai Về Trong Cơn Say!?

Lặng lờ gió ngủ bên thềm cửa
Đêm nay say quá, rõ thật là!
Bâng khuâng khói thuốc ven trời lạnh
Mơ hồ… tôi nhớ một người xa

Nhưng nhớ làm chi để ngậm ngùi?
Đây niềm xa cách có chi vui?
Cớ sao tôi cười như mê dại,
Trong những đau thương lẫn ngọt bùi?

Trăng đứng tự tình tiêu điều khóc
Đêm chẳng chung lời với nước mây
Hình bóng ai về trong sương khói
Xiêm y tha thướt dáng trang đài

Kiều nữ giật mình từ đáy mộ
Hay gió vô ngôn bỗng ồn ào?
Sao tôi nghe tiếng như ai đó…
Bước giữa hồn tôi đương xôn xao!
(Huỳnh Minh Nhật)

Bên Này Nỗi Nhớ

Tôi ngồi buồn bên gác quán ngày xưa
Bỗng lạc lõng những nơi mình hò hẹn
Từ độ ấy thu buông lời tiễn biệt
Vàng cả hồn tôi, da diết phố sang mùa

Mưa đã rớt phía bên này nỗi nhớ
Ở nơi nào có ướt áo em không?
Thu mãi mãi trong tâm người chờ đợi
Một lời thương em có giữ trong lòng?

Phố lặng lẽ khi ánh chiều rực tím
Dẫu còn mưa nhưng ánh nắng trong ngần
Chờ không gặp, một đời tôi tìm kiếm
Gió ơ hờ khúc hát tuổi thanh xuân

Tôi về lại phía bên này nỗi nhớ
Bước bên nào cũng nghiêng phía bên kia
Mảnh tường trắng đời vô tri, sỏi đá…
Cũng xót thương cho một cuộc chia lìa

Tôi trở về những chốn xưa, lạ quá!
Lối tôi đi ngày tháng đã phai màu
Tình là muôn lời ngọt ngào dối trá,
Xa cách rồi ta trả lại cho nhau!?
(Huỳnh Minh Nhật)

Chiều Úa

Chiều đã rơi sầu trên bến sông
Người đi, ngày tháng chết trong lòng
Còn chăng vạt nắng hoàng hôn lẻ
Khắc khoải hồn tôi với nhớ mong

Lối vắng hạ về, xuân ngẩn ngơ
Ly khách buồn tênh bước hững hờ
Bóng đổ lạnh lùng theo gót mỏi
Chợt buồn, anh đứng lại làm thơ

Và phía xa xa người thiếu phụ
Áo trắng ngậm ngùi trong nắng phai
Ngập ngừng mắt hướng về đâu đó,
Hình như cũng đứng đợi chờ ai?

Tôi đã từng yêu những nỗi buồn
Đã từng say đắm những hoàng hôn
Nhưng nay buồn bã không còn nữa
Chỉ thấy đau thương ngập cõi hồn

Tình yêu mỏng mảnh như làn khói
Đã vỡ tan tành với nước mây
Có kẻ khật khùng nghe muốn khóc
Chiều úa trên sông, lá rụng đầy
(Huỳnh Minh Nhật)

Những Mùa Hạ Vắg

Em có thấy hạ về trong nắng muộn?
Khi tiếng ve đã mỏi cuối chân trời,
Và có thấy nắng loang đầy nỗi nhớ,
Giữa đêm gầy muôn vạn ánh sao rơi?

Tôi trở lại những nơi mình hò hẹn
Chợt giật mình ngơ ngác mắt buồn em
Chiều chập choạng chở người theo hoài niệm
Phố loay hoay gọi gió cuốn chân tìm…

Đêm mưa cuối đã thay lời hát cuối
Mùa hạ sang phượng cháy những con đường
Em có thấy hồn thơ ai đó gọi,
Như giận hờn một kẻ đã từng thương?

Hoàng hôn nay phố vắng ai buồn lắm!
Hạ về rồi em còn lạc nơi đâu?
Ve quạnh quẽ dưới ánh chiều vàng vọt
– Chợt bồi hồi, thảng thốt khóc tìm nhau…
(Huỳnh Minh Nhật)

 Giây Phút Chạnh Lòng

Chiều lặng lẽ, mùa đông yên ả
Sao anh nghe rét giá tâm hồn
Gió thoảng nhẹ câu thề hoa cỏ
Mắt anh buồn màu tím hoàng hôn

Anh chợt nhớ dư tình viễn mộng
Khói mông mênh lơ đễnh hương chiều
Có chút gì lạnh run ngực áo
Nghe như là tiếng gọi tình yêu?

Em anh hỡi, mùa đông bên nớ
Vắng tay quen có buốt vai gầy?
Vầng mây hồng hoàng hôn rực rỡ
Liệu có bằng nắng đẹp chiều nay?

Dẫu nơi anh mặt trời ngủ sớm
Vẫn mây xanh lơ lửng bạc đầu
Còn nửa lời yêu đương chưa nói
Ngoảnh mặt nhìn em đã về đâu?

Phút chạnh lòng buồn dâng sóng vỗ
Đường mơ quen lạc lõng chân sầu
Từ độ ấy yêu đương gì nữa?
Thuở nhiệm màu trả lại trăng sao

Em anh hỡi khảm trời nhung gấm
Đêm gác đầu gối lụa chân son
Có đẹp bằng vấn vương vụng dại
Của một thời hẹn biển thề non?

Và em hỡi mùa đông rất nắng
Có thơ bằng gió lạnh chiều sương?
Người em mến nhẹ nhàng dịu ngọt
Có bằng ai đứng đợi cuối đường!?
(Huỳnh Minh Nhật)

 Dáng Đông!

Độ cuối tháng trời như không nắng nữa
Kẻ ra đi chẳng biết ước mơ gì!?
Em quên mất nụ cười em là nắng
Hay vô tình cứ thế đến rồi đi?

Chiều lạnh lẽo hoàng hôn buông vào tối
Bởi thiếu em mùa vắng những hoa vàng
Ta thờ thẫn lang thang sầu ly biệt
Bước mệt nhoài tim gánh nặng hành trang

Mây vần vũ khuya dài như nỗi nhớ
Nửa trăng gầy gom bóng tưới đêm thâu
Ai dám bảo mùa đông như sỏi đá?
Sao đêm nay trăng ướt dưới chân cầu?

Chạnh lòng nhớ hồn ai trong khói thuốc
Khô tâm tư băng giá phủ trong lòng
Đêm rơi vỡ những bước buồn vô tận
Gió giật mình, đứng khóc giữa mênh mông…
(Huỳnh Minh Nhật)

Lúc Cô Đơn

Lúc cô đơn một mình chân lê bước
Trên lối dài thủa trước đã từng qua
Lạnh vai gày pha lẫn nỗi xót xa
Khi hờ hững người đã yêu tha thiết

Lúc cô đơn mang nỗi đau chì chiết
Chợt âm thầm thấy hối tiếc khôn nguôi
Nhưng giờ đây hạnh phúc đã xa rồi
Theo gió mây về phương trời xa thẳm

Lúc cô đơn chợt bờ môi ướt đẫm
Giận chính mình sao chẳng lắm chặt tay
Để mất rồi lòng mới biết mới hay
Theo thời gian u hoài trong tiếc nuối

Lúc cô đơn mắt ngóng trông mòn mỏi
Nhưng muộn màng lòng khắc khoải chênh chao
Biết tìm đâu hạnh phúc tháng năm nào
Khi tất cả phôi pha vào sương gió

Lúc cô đơn nhớ về ngày xua đó
Nơi đã từng cũng có một tình yêu…

Đêm Cô Đơn

Tác Giả: An Giang Bùi
Đêm trở mình làm con tim thức dậy
Vẩn vơ hoài theo dòng chảy thời gian
Nỗi nhớ em đeo đẳng suốt đêm tàn
Em nơi ấy chắc giờ này yên giấc.

Trăng hạ tuần rớt đầu non vàng vọt
Gió âm thầm trên đường vắng đêm hoang
Đêm thẫm đen như vết mực loang
Cứ kéo dài tưởng chừng như vô tận.

Muốn gửi em một dòng tin nhắn
Nhưng ngại ngần làm thức giấc đêm xuân
Mình ta thôi tâm sự với cô đơn
Là tri kỷ chưa một lần phách lối.

Dù ngoài kia vui như ngày hội
Khi ta buồn vẫn ở lại bên ta …
Đêm cô đơn vắng bóng người xa
Nhưng yên lòng khi người xa yên giấc.

Bơ Vơ Cô Đơn

Bơ vơ làn gió ban chiều
Lắt lay cánh lá hắt hiu nắng vàng
Người ta mong đợi thu sang
Mùa vui hạnh phúc rộn ràng áo xiêm

Còn người đóng cửa cài then
Mơ về ngày ấy người quen năm nào
Chiều thu quấn quýt bên nhau…
Giờ đây ngó trước trông sau riêng mình.

Buồn Cô Đơn

Buồn riêng nên tự vấn mình
Hỏi xem tri kỉ chung tình cùng ai
Để tôi lạnh lẽo u hoài
Như mưa ngâu nhắn gọi ai bên hè

Trái tim thổn thức nằm nghe
Tưởng như ai đó đang về cùng tôi
Nhớ mong nên dạ bồi hồi
Canh sầu tỉnh giấc đơn côi một mình

Trách sao đêm nỡ vô tình
Để tôi tìm bạn một mình trong mơ

Chùm thơ buồn một mình trong đêm

Đêm chính là lúc bạn sống thực với cảm xúc của mình, nỗi buồn, nỗi cô đơn lại trỗi dậy khiến bạn vô cùng mệt mỏi, khó chịu. Đừng cố giữ riêng nỗi niềm của riêng mình, hãy chia sẻ những bài thơ buồn một mình trong đêm dưới đây để bộc lộ cảm xúc đớn đau này nhé.

Hẹn Ước

Nhặt bóng trăng khuya để ước mong.
Ngày vui khỏa lấp mối tơ lòng.
Chiều rơi nỗi nhớ buồn cô quạnh.
Nắng tắt ai còn mãi đợi trông.

Góp ánh trăng gầy Thơ với mộng.
Gom tàn thức trắng với đêm đông.
Em đi nắng tắt sầu cô lẻ.
Có nhớ Xuân về hẹn ước không.

Đêm Khuya

Đêm khắc khoải nghe chừng hiu quạnh
Gió xạc xào buốt lạnh trời vương
Nhành hoa trinh nữ bên đường
Còn e ấp nụ gửi thương vào lòng

Đêm lặng lẽ đôi dòng cầu nguyện
Cho tình em sẽ quyện chung đời
Duyên nồng đừng có rụng rơi
Như bao nỗi nhớ một thời vẫn trông

Đêm mòn mỏi hoa lòng muốn nở
Mưa rì rào lại ngỡ tình vang
Hoa cau sao cứ ngơ ngàng
Để ai liều lĩnh bắc thang hỏi trời

Đêm vắng lặng mây chơi cùng gió
Mắt em cười sáng tỏ bờ mi
Thương nhau thì hãy giữ ghì
Cho đêm trằn trọc xóa đi giận hờn

Thì Thầm Đêm Khuya

ĐÊM khuya rồi thôi mình ngủ đi anh
Đừng nói nữa những chuyện xưa đã cũ
Hãy lo về chuyện ngày mai mới mẻ
Làm thế nào cho cuộc sống khá lên

KHÔNG còn phải vợ chồng chia hai ngả
Người ở nhà, người hành lý ra đi
Đã nửa đời anh phiêu bạt muôn nơi
Vì nghiệp nghèo còn đeo anh chưa dứt

EM làm vợ nhưng chẳng giúp được chi
Nghĩ mà tủi cái thân mình ốm yếu
Làm cho anh thêm gánh nặng đôi vai
Để ngày đêm phải miệt mài lao động

CÀNG nghĩ lòng càng thương anh biết mấy
Suốt cuộc đời lam lũ bởi vợ con
Nhưng anh vẫn chưa một lần than khổ
Chỉ em buồn thương chồng lệ chào dâng

ĐÊM khuya rồi thôi hãy ngủ đi anh
Chuyện tương lai cứ dần dần ta tính
Rồi một ngày trời xanh kia thấu hiểu
Cho chúng mình không còn khổ nhé anh

Thơ Về Đêm Khuya

Thơ: Thao Thức
Đêm thao thức..nhớ nàng tội nghiệp
Giờ một mình ..ngoài bãi tha ma
Chắc nàng lạnh lắm đây mà
Bao năm rong ruổi cùng ta giữa trời

Thật buồn nhỉ tình đời oan ức
Khi khó khăn áp bứt đến cùng
Lỗi thường tình ngược lối chung
Ta đâu có phải thằng khùng thẩn thơ

Làm lương thiện nào ngờ bị ép
Phải chi nàng xinh đẹp đâu nào ?
Nhưng ta yêu quý biết bao
Miếng cơm manh áo đi vào làng phây

Cũng nhờ chiếc xe này nuôi sống
Sáu miệng ăn vu khống đâu nào?
Dù ta có lỗi phải chào
Hỏi thăm trước đã lại lao giựt liền.

Thương nàng quá ta điên đi mất
Mình có sai…đi trật luật mà
Ta năn nỉ mãi không tha
Ôm nàng về bỏ kho nhà CÔNG AN…!!!!

Trăng Khuya

Tác Giả: Nguyễn Ngọc Sáng
Đêm khuya không ngủ nhớ thương ai ?
Khắc khoải trong tim tiếng thở dài
Làm bạn cùng trăng đêm khuya lạnh
Hờ hững bờ vai dáng trang đài
Tím cả vùng trời bao kỷ niệm
Biết người còn nhớ mãnh trăng xưa
Đêm nay trăng lạnh màu sương khói
Lãng đãng buồn sao một kiếp người…!

Đêm Khuya

Đêm khuya vắng người ta say giấc ngủ .
Còn mình phương tranh thủ viết thơ tình .
Viết tặng ai ..phương hỏi lại lòng mình. .
Không lời đáp… vì chữ tình khó tả.

Phương sẽ viết rồi chia đi muôn ngã .
Nhờ cánh chim phân tỏa khắp nẻo đường .
Trong đôi mắt ẩn chứa nhiều tình thương.
Mong ai đó chung đường thơ.. hạnh phúc .

Niềm Tin Cho Em

Cảm ơn lời chúc giữa đêm khuya !
Nỗi nhớ ai kia đến dại khờ
Năm tháng dần trôi đời quạnh quẽ
Nỗi buồn dâng ngập một tứ thơ !

Ta biết ai kia hồn quạnh hiu !
đêm khuya hoang vắng nhớ thương nhiều
Nhưng lỡ đời ta làm lữ khách
Đành để mình em trong cô liêu !

Ta viết cho em một vầng thơ !
Gởi gấm hồn ta , Em giấc mơ
Kỷ niệm ngày xưa đừng phai nhạt
Ta sẻ đón em đến bến bờ !!!

Đêm Nay Tôi Buồn

Đêm khuya rồi sao nổi buồn lại đến
Nhiều suy tư làm lơ đễnh tâm hồn
Lo lắng chi, dạ cứ thấy bồn chồn
Buồn lại đến, phủ hoàng hôn đầy mắn

Ta ngu ngơ để nổi buồn thắt chặt
Cơn gió lùa nghe lạnh ngắt toàn thân
Tự trách mình để đầu óc phân vân
Mang tâm trạng cứ cân đong đo đếm

Chợt giật mình nghe canh khuya đã điểm
Nhìn xung quanh, tìm kiếm… chỉ có mình
Thêm màn đêm cứ lặng lẽ vô hình
Bơ vơ lắm bao lặng thinh không nói

Đêm khuya rồi, tự mình ta hờn dỗi
Hờn chính ta, hờn bóng tối phủ đầy
Nổi buồn nào cứ lẩn quẩn đâu đây
Ta tự cất chẳng ai hay ai biết

Đêm Khuya

Đêm khuya thổn thức một mình
Bóng trăng anh ngỡ bóng đèn em khêu
Mong người chẳng thấy người đâu
Nửa vui chưa trọn, nửa sầu đầy vơi

Vầng trăng ai xẻ làm đôi?…
Đường trần ai vẽ ngược xuôi khó lòng
Xa nhau chín đợi mười trông
Thèm sang bên ấy mà không có đò

Trải lòng qua những vần thơ…
Vẽ trong khung cảnh đêm khuya một mình!…,

Tiếng Đàn Trong Đêm Khuya

AI đem trăng rằm treo lơ lửng
Ai đem hồn trăng thả xuống khúc sông sâu
Ai dụ ánh trăng nhởn nhơ cùng điệu nhạc
Ai đem lòng trinh nữ thả trời khuya

Tiếng đàn của em sao hôm nay buồn thế
Từng giọt sầu cứ như xé lòng ai
Phải chăng em trong lòng đang khắc khoải
Vì tình cho đi mà chẳng nhận được gì

Khi Lãng Tử Cô Đơn

Đêm về khuya thấy mình cô đơn quá
Giọt sầu rơi lạnh giá buốt hồn ai
Trọc trằn mãi thao thức với canh dài
Trang giấy trắng gửi vài dòng tâm sự

Dòng lệ thấm gieo sầu vào con chữ
Từng nhịp sầu gữi lữ khách phương xa
Điệu beat buồn vẫn khư khư chẳng tả
Viết lời ca nhiều cung bậc âu sầu

Từng giọt buông cơn mưa ngâu tí tách
Gợi lòng buồn mãi oán trách thân trai
Dòng đời trôi đang trĩu nặng trên vai
Con đường tình chong gai nhiều hiểm trở

Bao lần muốn gòng mình lên phá vỡ
Khối tình si đang còn ở trong tim
Giục lòng trai từng đêm chẳng u sầu
Danh lãng tử thôi còn đâu người hỡi

Ngắm Trăng Treo

Đêm buồn… Em ngắm trăng treo,
Ngắm người xa ấy, có theo trăng về.

Người ơi..Có giữ lời thề!
Thu đi xuân đến, có về với em.
Em buồn, nói với trăng xem,
Đến mùa xuân tới, trăng đem anh về.

Em yêu! Anh nhớ lời thề ,
Đêm xuân trăng tỏ, anh về cùng trăng
Anh về, đúng hội hoa đăng,
Anh trắng sợi tỏa, bóng chàng bóng em.

Đêm khuya, ngồi ngắm trăng đêm,
Gió mây, ru lượn tình em với chàng .
Bên thềm hai trái tim vàng,
Cùng chung nhịp thở…Ngắm vầng trăng treo…!

Trên đây là những bài thơ cô đơn một mình hay, xúc động nhất. Những bài thơ này như tiếng lòng của tác giả hay chính là dòng tâm sự của các bạn trẻ đang bị tổn thương trong tình yêu. Cùng giãi bày với mọi người, bạn sẽ thấy thoải mái, dễ chịu hơn.

Thơ Hay – Tags: thơ về cô đơn một mình

  • TOP 80+ Bài thơ hay về thầy cô giáo vô cùng xúc động và chân thành

  • Tuyển Chọn 100+ Bài thơ hay về tình bạn tri kỷ ngắn gọn mà chân thành

  • Chọn lọc [89+] bài thơ hay về mẹ ý nghĩa, xúc động triệu trái tim

  • CHÙM thơ hay về cuộc sống lạc quan mang đến niềm vui bất tận

  • 199+ Bài thơ hay về cuộc sống vợ chồng thắm đượm nghĩa tình

  • [Chia Sẻ] chùm thơ hay về cuộc sống buồn để tìm niềm đồng cảm

  • #555 Bài thơ hay về cuộc sống ý nghĩa giúp bạn không ngừng nỗ lực

  • Top những bài thơ về hoa hồng hay, lãng mạn dành tặng lứa đôi

  • Chọn lọc những bài thơ hay về cuộc sống lạc quan được săn đón nhất

  • Tổng hợp bài thơ cuối tuần bình yên đến lạ giành cho người yêu, bạn bè

  • Chìm đắm trong những vần thơ về hoa dại, mỏng manh nhưng mạnh mẽ

  • Chùm thơ về hoa sữa hay nhất, thơ tình hoa sữa nồng nàn, lãng mạn

  • Chọn lọc 99+ bài thơ ngắn về trăng buồn, trăng cô đơn hay nhất

  • Chùm thơ tình bất hủ Trung Quốc hay, đi cùng năm tháng