Chọn lọc 999 Bài thơ về cuộc sống vui vẻ mang đến nguồn cảm hứng tích cực cho mọi người. Qua những bài thơ đầy năng lượng sống bạn sẽ thấy yêu đời, yêu cuộc sống này biết bao. Những lúc mệt mỏi hay buồn chasnchir cần bạn tìm đến với những bài thơ về cuộc sống vui vẻ là mọi muộn phiền tan biến. Hãy cùng đọc và cảm nhận nhé!

Thơ hay về triết lý cuộc sống

Thơ hay về triết lý cuộc sống giúp bạn định hướng được lẽ sống tích cực, luôn biết cách đối nhân xử thế. Triết lý cuộc sống luôn giúp cho chúng ta hoàn thiện bản thân mình, hãy cùng tìm thấy điều đó qua những bài thơ dưới đây!

Bài 1: Lẽ sống

(Thơ Đặng Hải)

Lẽ sống tình đời sống khắp nơi

Sống đời có ích tệ sống chơi

Ai làm trăm sự cho ta sống

Cớ sao tham sống chỉ hại đời

Lẽ sống tình đời sống khắp nơi

Sống đẹp xem ai quyết xây đời

Tự tránh xa hoa nơi đàng điếm

Trần thế không nên sống ham chơi

Vui sao sống đẹp mãi sáng ngời

Ghi dấu sáng danh nghĩa tình đời

Nhân văn ghi chép thiên niên kỷ

Nghĩa tình cao cả với con người.

Bài 2: Thơ Đạo Phật

Sống không giận không hờn không oán trách

Sống mỉm cười với thử thách chông gai

Sống vươn lên cho kịp ánh ban mai

Sống chan hòa với những người chung sống…

Sống là động nhưng lòng luôn bất động

Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương

Sống hiên ngang danh lợi xem thường

Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.

Bài 3: Thơ Tự Sự

(Nguyễn Quang Vũ)

Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy

Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh

Dù người phàm tục hay kẻ tu hành

Vẫn phải sống từ những điều rất nhỏ

Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó

Sao ta không tròn ngay tự trong tâm

Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm

Những chồi non tự vươn lên tìm ánh sáng

Nếu tất cả đường đời đều trơn láng

Chắc gì ta đã nhận ra ta

Ai trong đời cũng có thể tiến xa

Nếu có khả năng tự mình đứng dậy

Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy

Không chỉ dành cho một riêng ai!

Bài 4: Thơ Sống – Chết

(Đặng Văn Bá làm nhân cái chết Tây Hồ Phan Châu Trinh)

SỐNG

Sống dại mà chi sống chật đời!

Sống xem Âu Mỹ hổ chăng ai?

Sống làm nô lệ cho người khiến,

Sống chịu ngu si để bạn cười!

Sống tưởng công danh không tưởng nước,

Sống lo phú quí chẳng lo đời.

Sống mà như thế đừng nên sống,

Sống dại sinh chi đứng chật đời.

CHẾT

Chết mà vì nước, chết vì dân,

Chết đấng nam nhi trả nợ trần.

Chết buổi Đông Chu, hồn thất quốc,

Chết như Tây Hán lúc tam phân.

Chết như Hưng Đạo, hồn thành thánh,

Chết tựa Trưng Vương, phách hóa thần.

Chết cụ Tây Hồ danh chẳng chết,

Chết mà vì nước, chết vì dân.

Bài 5: Thơ Nguyễn An Ninh

SỐNG

Sống mà vô dụng, sống làm chi

Sống chẳng lương tâm, sống ích gì?

Sống trái đạo người, người thêm tủi

Sống quên ơn nước, nước càng khi.

Sống tai như điếc, lòng đâm thẹn

Sống mắt dường đui, dạ thấy kỳ

Sống sao nên phải, cho nên sống

Sống để muôn đời, sử tạc ghi.

CHẾT

Chết sao danh tiếng vẫn còn hoài

Chết đáng là người đủ mắt tai

Chết được dựng hình tên chẳng mục

Chết đưa vào sử chứ không phai

Chết đó, rõ ràng danh sống mãi

Chết đây, chỉ chết cái hình hài

Chết vì Tổ quốc, đời khen ngợi

Chết cho hậu thế, đẹp tương lai.

Bài 6: Sống với Chết

(Trần Nhuận Minh)

Sống ao ước muốn mong mọi thứ

Chết một đồng một chữ không theo

Thế gian cái sướng, cái nghèo

Cái danh, cái lợi là điều mộng mơ

Sống được những phút giây thoải mái

Kiếp con người được lãi thế thôi

Bao nhiêu những phút vui cười

Ấy là phần thưởng mà trời ban cho

Sống với những buồn lo ngày tháng

Sống nhọc nhằn với sáng hôm mai

Nhịn ăn, nhịn mặc, nhịn chơi

Thật là cuộc sống phí hoài biết bao

Cái chết kia, ai nào đã thoát

Số mệnh, trời định đoạt, ai hay

Được vui, hãy biết hôm nay

Vì đời những cái rủi, may bất thường

Phúc với họa, đôi đường ai biết

Tạo điều vui, tiêu diệt ngàn sầu

Chẳng nên mong quá sang giàu

Tháng ngày mải miết đâm đầu đổ đuôi

Cho mệt xác để rồi cũng chết

Lãi trên đời là biết sống vui

Nghèo mà lòng dạ thảnh thơi

Còn hơn giàu có suốt đời lo toan

Chỉ tại bởi lòng tham ra cả

Thành cuộc đời vất vả quanh năm

Óc đầu suy nghĩ chăm chăm

Đôi tay chỉ muốn quắp năm, vơ mười

Sao không nghĩ kiếp người là mấy

Gương thế gian trông thấy rõ ràng

Sống thời tích trữ bạc, vàng

Sống thời tay trắng không mang được gì

Còn được sống, tiêu đi là lãi

Chết thiệt thòi, vừa dại, vừa ngu

Bản thân chỉ biết có thu

Chi ra lại sợ không bù được ngay

Thành cuộc sống tháng ngày đầy đọa

Miệng có thèm cũng chẳng dám ăn

Lòng còn đo đắn băn khoăn

Những cân nhắc chán lại dằn xuống thôi

Sao chả biết con người là quý

Sống coi tiền như vị thần linh

Để tiền sai khiến được mình

Thật là hèn hạ đáng khinh, đáng cười

Trong vạn vật con người là quý

Của làm ra còn mất như chơi

Chỉ duy có một con người

Tan ra là hết muôn đời còn đâu?

Bài 7: Dòng đời

(Thơ Đinh Văn Nhã)

Dòng đời lúc nổi lúc chìm

Lúc phiêu dạt, lúc có mình không ta

Lúc đời ngoạn mục thăng hoa

Lúc cay, lúc đắng, lúc xa, lúc gần

Lúc thắng, lúc bại, khổ thân!

Lại có lúc sang đúng chiều chiều sai

Ngày mai lại đúng

Có lúc nằm mơ mong thoát kiếp dại khờ

Lại có lúc không biết sống đến mai

Mà dành củ khoai đến mốt

Khi vinh, khi nhục nên phải biết sống căn cơ

Như âm dương nghịch cảnh đợi chờ

Cho nên muốn trọn kiếp người

Phải tu thân tích đức, phải nuôi chí bền

Khổ công rèn luyện mới nên

Dòng đời hết đục trong liền mênh mông.

Trôi vào bất tận biển Đông

Dòng đời sáng mãi trong ngần vinh quang!

Bài 8: Thành Công

(Ralph Waldo Emerson, 1803-1882)

Bạn ơi! biết cười luôn, biết yêu nhiều

Được người đời kính trọng

Được con trẻ yêu mến

Được phê bình là ” tạm được”

Chịu đựng được cái đau bị bạn bè phản bội

Biết thưởng thức cái đẹp

Biết tìm ra cái tốt nhất nơi người khác;

Biết cống hiến hết mình

Để lại cho đời một cái gì tốt hơn

Ví như nuôi con cái nên người

Hoặc vun xới một mảnh vườn tốt tươi

Hoặc xã hội được cái thiện;

Đã chơi say mê và cười thoải mái

Và ca hát vang lừng

Biết đã giúp một cuộc đời được dễ thở hơn

Vì mình đã làm đã sống…

Bạn ơi, như vậy là đã thành công!

(TS. Phùng Liên Đoàn dịch)

Bài 9: Tự Nguyện

(Thơ Trương Quốc Khánh)

Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng

Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương

Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm

Là người, tôi sẽ chết cho quê hương

Là chim, tôi sẽ cất cao đôi cánh mềm

Từ nam ra ngoài bắc báo tin nối liền

Là hoa, tôi nở tình yêu ban sớm

Cùng muôn trái tim ngất ngây hoà bình

Là mây, theo làn gió tung bay khắp trời

Nghìn xưa oai hùng đó tôi xin tiếp lời

Là người, xin một lần khi nằm xuống

Nhìn anh em đứng lên phất cao ngọn cờ

(2013)

Bài 10: Tuổi hai mươi: làm gì đây?

(Tạ Quang Bửu)

Hai mươi năm nay, cơm ta ăn ta không đi cày,

Đường hầm và cầu ta không đắp không xây,

Hai mươi năm nay ta nhắm mắt ta đi theo thầy,

Chữ nghĩa dùi mài, đói kẻ khác, ta mâm đầy!

Khoan! Khoan dô khoan! Khoan dô khoan! Khoan dôôô… Khoan!

Non sông ai đắp, ai giữ gìn mới có ngày nay?

Nay ta hai mươi ta vác cuốc ta xin đi cày

Lam lũ bùn lầy với đất nước với dân này!

Tìm đường sống! Tìm đường sống! Tìm đường sống…!

Trời vừa sáng, tuổi hai mươi, đất vẫn tươi! Máu anh hùng…!

Tìm đường sống…! Tìm đường sống…!

(2013)

Bài 11: Một lời cảm ơn

(Sưu tầm)

Là con người cần có một tấm lòng

Để trải rộng trao cuộc đời trước mặt

Để ý chí luôn lớn hơn vật chất

Để chúng ta sống chân thật bên nhau

Nếu chẳng may ai hoạn nạn nơi đâu

Đừng nghĩ rằng tiền sẽ mua được hết

Đừng mặc cả bán cuộc đời, cái chết

Hãy nhớ: đồng tiền bạc trắng hơn vôi

Vật chất nào đổi được tấm lòng người

Giữa đời thường bon chen và gấp vội

Cầm bát cháo, khắc lời ông cha nói

Bước lên bờ lưu luyến bến đò xưa

Được ai giúp xin đừng quên gửi thưa

Một lời đáp là ngàn vàng cao giá

Cùng ánh mắt sẽ thay cho tất cả

Trước một tấm lòng ta hãy nhớ: Cảm ơn!

Những bài thơ hay về cuộc sống khó khăn

Những bài thơ hay về cuộc sống khó khăn được sưu tầm trong bài viết này hi vọng sẽ làm bạn vơi bớt đi nỗi lòng, sẽ mạnh mẽ và vượt qua được những thử thách, gian nan. Dù có bất cứ chuyện gì thì cũng sẽ cố gắng để vượt qua và tìm thấy niềm vui trong cuộc sống.

THỜI BUỔI NÀY LÀM SAO PHÂN THẬT GIẢ

(Thơ: Tùng Trần)

Thời buổi này làm sao phân thật giả

Khi lòng người đầy giả trá đa đoan

Lúc sang giàu luôn nói dạ sắc son

Dù biển cạn đá mòn không thay đổi

Nhưng phút chốc tất cả thành mây khói

Khi kim tiền làm thay đổi nghĩ suy

Những mặn nồng từng bảo mãi khắc ghi

Rồi quay lưng bước đi không ngần ngại

Có phải chăng sống chân tình là dại

Cớ sao mình chẳng mai mải như ai

Thì môi gầy đâu nếm vị đắng cay

Và cuộc sống chẳng u hoài da diết

Đến bây giờ tôi mới hay mới biết

Đừng dại khờ quá tha thiết thật tâm

Để hạ sang trời chẳng đổ mưa dầm

Hay đêm đen không âm thầm buồn bã

Thời buổi này làm sao phân thật giả.

ĐỜI TA MỌI CHUYỆN ĐÃ RỒI

Thơ: Toàn Tâm Hòa

Đang vui lắm lúc lại buồn

Tại sao mãi cuốn trong guồng phù hư

Não phiền đè nặng tâm tư

Chỉ mong giây phút niệm từ để quên!

Sinh thời cha mẹ đặt tên

Mấy mươi năm lạc, trôi bên chợ đời

Đổi bao nước mắt, nụ cười

Thì ta thử hỏi kiếp người còn chi?

Gỡ dòng lệ đọng trên mi

Quơ quào hết những sân si để dành

Thử chơi một trận tan tành

Xem ta còn có mạnh lành hay chăng!

Cuối cùng ngồi lại ăn năn

Một câu niệm Phật còn lăn tăn nhiều

Vì chưng trước đã làm liều

Hỏi rằng phật có dắt dìu kẻ mê

Bây giờ nghe những khen chê

Bình chân như vại chẳng hề bận tâm

Hơn thua cũng mấy mươi năm

Sang hèn cũng ở trong trầm luân thôi

Đời ta mọi chuyện đã rồi

Cố đi cho hết kiếp người dở dang!

ĐỜI KHÔNG NHƯ LÀ MƠ

Thơ: Thanh Hùng

Bởi cuộc sống là vòng xoay xuôi ngược

Có bao giờ đời giống được như mơ

Bạn tâm giao đôi lúc lại hững hờ

Những trân tráo nào giờ luôn xuất hiện

Ta chẳng phải có quá nhiều định kiến

Nhưng cuộc đời là vai diễn thật hư

Để thời gian ta mới hiểu từ từ

Đời là thế đâu giống như giấc mộng

Có nhiều lúc thấy lòng sao trống rỗng

Như cuộc tình phút chốc bỗng rời xa

Dù yêu nhau luôn thắm thiết mặn mà

Câu từ tạ là ta rời nhau mãi

Thôi đừng mộng sẽ không còn tê tái

Sống bình thường ta lại thấy vui hơn

Đời dạy ta không biết giận hay hờn

Để ánh sáng mở ra trong đêm tối

Hãy sống thật để không còn niềm nỗi

Bởi cuộc đời không thể nói như mơ

Cứ xem ta như là kẻ khù khờ

Mà vui vẻ chẳng bơ vơ sầu muộn.

TÀN CUỘC CHƠI

Thơ: Toàn Tâm Hòa

Tàn cuộc chơi ta trở về nhìn lại

Có niềm vui và cũng lắm nỗi buồn

Những chấp ngã vướng vào nhau thì phải

Thấy nụ cười, lẫn nước mắt vừa tuôn

Tàn cuộc chơi vẫn còn muôn suy nghĩ

Những hơn thua, những đố kỵ còn nhiều

Cán cân nghiêng giữa chân tình, lý trí

Khi trong lòng chưa trọn vẹn thương yêu

Tàn cuộc chơi như một chiều hoang vắng

Một mình ta giữa thinh lặng ngẫm đời

Kiếp vô thường có ngọt ngào, cay đắng

Cứ nhẹ nhàng đón nhận những chơi vơi

Tàn cuộc chơi ta vẫn cười mãn nguyện

Mất hay còn, đi hay đến… tùy duyên

Lấy buồn vui cùng câu thơ hòa quyện

Chẳng có chi vướng bận với ưu phiền

Tàn cuộc chơi trở về miền bình lặng

Ngắm hạt mưa, ngắm màu nắng chan hòa

Những lao xao cuộc đời ta đã quẳng

Để lòng mình đầy cảm xúc thăng hoa!

Lẽ sống

(Thơ Đặng Hải)

Lẽ sống tình đời sống khắp nơi

Sống đời có ích tệ sống chơi

Ai làm trăm sự cho ta sống

Cớ sao tham sống chỉ hại đời

Lẽ sống tình đời sống khắp nơi

Sống đẹp xem ai quyết xây đời

Tự tránh xa hoa nơi đàng điếm

Trần thế không nên sống ham chơi

Vui sao sống đẹp mãi sáng ngời

Ghi dấu sáng danh nghĩa tình đời

Nhân văn ghi chép thiên niên kỷ

Nghĩa tình cao cả với con người

Sống với Chết

(Trần Nhuận Minh)

Sống ao ước muốn mong mọi thứ

Chết một đồng một chữ không theo

Thế gian cái sướng, cái nghèo

Cái danh, cái lợi là điều mộng mơ

Sống được những phút giây thoải mái

Kiếp con người được lãi thế thôi

Bao nhiêu những phút vui cười

Ấy là phần thưởng mà trời ban cho

Sống với những buồn lo ngày tháng

Sống nhọc nhằn với sáng hôm mai

Nhịn ăn, nhịn mặc, nhịn chơi

Thật là cuộc sống phí hoài biết bao

Cái chết kia, ai nào đã thoát

Số mệnh, trời định đoạt, ai hay

Được vui, hãy biết hôm nay

Vì đời những cái rủi, may bất thường

Phúc với họa, đôi đường ai biết

Tạo điều vui, tiêu diệt ngàn sầu

Chẳng nên mong quá sang giàu

Tháng ngày mải miết đâm đầu đổ đuôi

Cho mệt xác để rồi cũng chết

Lãi trên đời là biết sống vui

Nghèo mà lòng dạ thảnh thơi

Còn hơn giàu có suốt đời lo toan

Chỉ tại bởi lòng tham ra cả

Thành cuộc đời vất vả quanh năm

Óc đầu suy nghĩ chăm chăm

Đôi tay chỉ muốn quắp năm, vơ mười

Sao không nghĩ kiếp người là mấy

Gương thế gian trông thấy rõ ràng

Sống thời tích trữ bạc, vàng

Sống thời tay trắng không mang được gì

Còn được sống, tiêu đi là lãi

Chết thiệt thòi, vừa dại, vừa ngu

Bản thân chỉ biết có thu

Chi ra lại sợ không bù được ngay

Thành cuộc sống tháng ngày đầy đọa

Miệng có thèm cũng chẳng dám ăn

Lòng còn đo đắn băn khoăn

Những cân nhắc chán lại dằn xuống thôi

Sao chả biết con người là quý

Sống coi tiền như vị thần linh

Để tiền sai khiến được mình

Thật là hèn hạ đáng khinh, đáng cười

Trong vạn vật con người là quý

Của làm ra còn mất như chơi

Chỉ duy có một con người

Tan ra là hết muôn đời còn đâu?

Dòng đời

(Thơ Đinh Văn Nhã)

Dòng đời lúc nổi lúc chìm

Lúc phiêu dạt, lúc có mình không ta

Lúc đời ngoạn mục thăng hoa

Lúc cay, lúc đắng, lúc xa, lúc gần

Lúc thắng, lúc bại, khổ thân!

Lại có lúc sang đúng chiều chiều sai

Ngày mai lại đúng

Có lúc nằm mơ mong thoát kiếp dại khờ

Lại có lúc không biết sống đến mai

Mà dành củ khoai đến mốt

Khi vinh, khi nhục nên phải biết sống căn cơ

Như âm dương nghịch cảnh đợi chờ

Cho nên muốn trọn kiếp người

Phải tu thân tích đức, phải nuôi chí bền

Khổ công rèn luyện mới nên

Dòng đời hết đục trong liền mênh mông.

Trôi vào bất tận biển Đông

Dòng đời sáng mãi trong ngần vinh quang!

Thành Công

(Ralph Waldo Emerson, 1803-1882)

Bạn ơi! biết cười luôn, biết yêu nhiều

Được người đời kính trọng

Được con trẻ yêu mến

Được phê bình là ” tạm được”

Chịu đựng được cái đau bị bạn bè phản bội

Biết thưởng thức cái đẹp

Biết tìm ra cái tốt nhất nơi người khác;

Biết cống hiến hết mình

Để lại cho đời một cái gì tốt hơn

Ví như nuôi con cái nên người

Hoặc vun xới một mảnh vườn tốt tươi

Hoặc xã hội được cái thiện;

Đã chơi say mê và cười thoải mái

Và ca hát vang lừng

Biết đã giúp một cuộc đời được dễ thở hơn

Vì mình đã làm đã sống…

Bạn ơi, như vậy là đã thành công!

(TS. Phùng Liên Đoàn dịch)

Tự Nguyện

(Thơ Trương Quốc Khánh)

Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng

Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương

Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm

Là người, tôi sẽ chết cho quê hương

Là chim, tôi sẽ cất cao đôi cánh mềm

Từ nam ra ngoài bắc báo tin nối liền

Là hoa, tôi nở tình yêu ban sớm

Cùng muôn trái tim ngất ngây hoà bình

Là mây, theo làn gió tung bay khắp trời

Nghìn xưa oai hùng đó tôi xin tiếp lời

Là người, xin một lần khi nằm xuống

Nhìn anh em đứng lên phất cao ngọn cờ

NGẪM ĐỜI

Thơ: Thanh Hùng

Cũng chỉ là vài chiếc lá nhẹ rơi

Làm ta thấy cả bầu trời hiu quạnh

Hôm nào đó lá còn xanh đỏng đảnh

Mà giờ đây đã vàng ánh lên rồi

Và con người cũng có thế mà thôi

Cứ trôi nổi…nổi trôi như dòng thác

Sống để thấy cõi đời nhiều đen bạc

Đối xử nhau như cỏ rác lạc loài

Sống trên đời xin đừng có phụ ai

Cười hôm trước ngày mai người cười lại

Đừng mặc định ai giàu là giàu mãi

Ai sa cơ thì phải chịu cúi đầu

Ngậm máu rồi miệng có sạch được đâu

Còn mang tiếng cơ cầu cho thêm mệt

Ngọc có giũa sẽ không còn tì vết

Nên sống sao để dứt hết muộn phiền

Hãy an lòng với cuộc sống hồn nhiên

Đừng mơ tưởng sống cho hiền đằm thắm

Tà và chính đâu có xa vạn dặm

Một đường tơ là vạch ngắm chánh tà.

CUỘC ĐỜI LÀ NHỮNG CHUYẾN ĐI

Thơ: Thanh Hùng

Cuộc đời là những chuyến đi

Hợp tan…tan hợp níu ghì được đâu

Người vui thì bước qua cầu

Ai buồn lặng lẽ dòng châu tuôn dài

Khi mà khổ tận cam lai

Mới mong thấy được hùng tài đảm đương

Dù cho muôn nẻo dặm trường

Vẫn tìm cho được tình thương hài hòa

Cuộc đời ai trải gấm hoa

Để ta tiến bước chẳng nhòa lệ đau

Đôi khi lòng cũng nát nhàu

Nẻo trần lỡ để xa nhau mất rồi

Cuộc đời chẳng dễ phai phôi

Mất nhau mới hiểu bồi hồi luyến thương

Bởi do dâu bể khôn lường

Không tròn vẹn ý thành vương vấn lòng

Cuộc đời còn lắm long đong

Cho ta thấy được một vòng chuyến đi.

ĐỜI NGƯỜI ĐÂU MẤY LẦN VUI

Kiếp con người mỏng manh như là gió

Sống trên đời có được mấy lần vui

Sao phải đau mà không thể mỉm cười

Gắng buông nỗi ngậm ngùi nơi quá khứ

Nếu có thể sao ta không làm thử

Để tâm hồn khắc hai chữ bình an

Cho đôi chân bước thanh thản nhẹ nhàng

Dù hướng đời có muôn ngàn đá sỏi

Biết nhận sai khi trót gây lầm lỗi

Người ghét ta cũng chớ vội oán hờn

Đừng để mình xem nặng nhẹ thiệt hơn

Thì lệ sẽ chẳng ướt sờn vai áo

Phải mạnh mẽ đương đầu cùng giông bão

Sống chỉ cần chốn nương náu mà thôi

Được cơm no áo ấm cũng vui rồi

Bởi dòng đời còn lắm người cơ nhỡ

Chốn dương gian chẳng qua là tạm bợ

Tiệc tàn rồi cũng trở lại hư vô

Hãy giữ gìn trân trọng mến thương nhau

Vì thời gian chẳng thể nào quay lại.

– Tùng trần-

QUÊN LÃNG

Hãy rũ bỏ những ngày đau khổ

Đến tương lai rạng rỡ nụ cười

Bình minh tỏa sáng muôn nơi

Sống sao cho thỏa ơn trời ban cho

Khi vấp ngã đừng lo bạn nhé

Hãy đứng lên bạn sẽ kiên cường

Nhìn về phía trước yêu thương

Mênh mông rộng lớn con đường mở ra

Nếu đã chót sa đà lầm lỗi

Hãy sửa sai khi chuyện vẫn còn

Bỏ qua không tính thiệt hơn

Lương tâm thanh thản cô đơn đẩy lùi

Xin đừng khóc vì sai lầm nữa

Một ngày gần cánh cửa rạng ngời

Kinh nghiệm ta có trong đời

Những ngày kế tiếp đẹp tươi muôn phần

Quên quá khứ làm thân hiện tại

Bao niềm vui sao phải đau buồn

Nước kia đâu có cạn nguồn

Đời người ta hãy luôn luôn mỉm cười.

Thanh Hiếu

SUY NGẪM!

Làm người phải sống thẳng ngay

Đừng như con bướm đậu bay vô tình.

Sống sao thật với lòng mình

Đã hứa hẹn phải đinh ninh giữ lời.

Đừng đùa bỡn nhé bạn ơi

Lòng tin đâu phải trò chơi hão huyền

Nó như sợi chỉ nhân duyên

Kết tình bè bạn khắp miền gần xa.

Dối người người sẽ dối ta

Thế nên hãy sống thật thà thì hơn

Đừng như con cá thờn bơn

Suốt đời phải chịu tủi hờn đắng cay.

Một lời cảm ơn

Là con người cần có một tấm lòng

Để trải rộng trao cuộc đời trước mặt

Để ý chí luôn lớn hơn vật chất

Để chúng ta sống chân thật bên nhau

Nếu chẳng may ai hoạn nạn nơi đâu

Đừng nghĩ rằng tiền sẽ mua được hết

Đừng mặc cả bán cuộc đời, cái chết

Hãy nhớ: đồng tiền bạc trắng hơn vôi

Vật chất nào đổi được tấm lòng người

Giữa đời thường bon chen và gấp vội

Cầm bát cháo, khắc lời ông cha nói

Bước lên bờ lưu luyến bến đò xưa

Được ai giúp xin đừng quên gửi thưa

Một lời đáp là ngàn vàng cao giá

Cùng ánh mắt sẽ thay cho tất cả

Trước một tấm lòng ta hãy nhớ: Cảm ơn!

Đời Ngược Xuôi (Tùng Trần)

Nhưng ông trời thì lại cứ mỉa mai

Luôn mang đến những đắng cay hờn tủi

Có nhiều khi âm thầm tôi tự hỏi

Mình đã sai và lầm lỗi chỗ nào

Mà kéo dài theo năm tháng khổ đau

Bước chênh chao trên đường đời mấp mé

Kiếp nổi trôi bước chân trần cô lẻ

Chẳng biết mình rồi sẽ phải về đâu

Hay bẽ bàng giữa nơi chốn bể dâu

Là số phận không thể nào thoát được

Nên dẫu có bốn ba đời xuôi ngược

Mãi chỉ là dòng nước mắt tuôn rơi.

Treo không lời ngỏ (Jacaranda)

Khói sương giăng… mờ theo bóng ngả

Như ta chừ tóc đã lần phai

Tâm tư lưu dấu ưu hoài

Nhìn theo cánh nhạn lạc loài khúc thi

Trăng cao chuốc sầu bi vàng úa

Đỉnh cuộc đời buồn tựa lá rơi

Bài thơ viết chẳng thành lời

Câu từ nhạt nhẽo sao vơi được lòng

Thôi xếp bút… treo không lời ngỏ

Đôi dòng đời vò võ riêng mang

Ngược tìm quá khứ… hơi tàn

Canh khuya ai điểm… sầu lan kiếp người.

Thơ cuộc đời bạc bẽo

Cuộc đời của mỗi con người là không giống nhau. Cuộc đời đầy những vấp ngã và bất hạnh khiến khiến cho bạn cảm thấy chán nản và cô đơn lạc lõng. Hãy trải lòng mình với những bài thơ cuộc đời bạc bẽo được chúng tôi tổng hợp dưới đây. Hãy mạnh mẽ và bước tiếp bởi cuộc sống sẽ có ngọt bùi đắng cay.

AI RỒI CŨNG PHẢI CHẾT

Cứ vui đừng buồn nghĩ suy

Ai rồi cũng phải ra đi vĩnh viễn

Ta cười người khóc đưa tiễn

Cuộc đời như cuốn từ điển đã hết

Đó là trang cuối đoạn kết

Hết kiếp tới số phải chết mà thôi

Dù đời bạc bẽo như vôi

Dù đời gắn kiếp bèo trôi suốt đời

Ta đừng hờn trách ông trời

Mà hãy sống vui hết đời tạo hóa

Duyên lỡ

Lặng lẽ sầu thương biển ái tàn

Tâm hồn lạnh lẽo với trần gian

Chia dòng mộng hẩm thân buồn chán

Ghép mảnh duyên bèo phận tủi than

Hạnh phúc chia lìa chìm tiếng hát

Tình yêu rạn vỡ lạc phách đàn

Nhưng đời bạc bẽo mong nào đến

Muốn được bình an ước cũng tan.

XÓT XA

Cuộc đời số phận rủi may

Nào ai có muốn đọa đày xác thân

Sinh ra ở cõi dương trần

Nhưng sao bất hạnh lại phần cho tôi

Đời như nước chảy bèo trôi

Lang thang khổ cực bao lời đắng cay

Xin ăn từng bữa qua ngày

Xót xa số kiếp đời này hẩm hiu…!!!

CUỘC ĐỜI

Cuộc đời như buổi chợ chiều

Đời người tan hợp dập dìu mây bay

Yêu thương tay nắm lấy tay

Đừng vì cuộc sống, đổi thay chính mình.

Cuộc đời quý nhất chữ tình

Vui buồn vẫn sống như mình hôm nay

Dù đời luôn đổi luôn thay

Giữ tâm chánh niệm thẳng ngay giữa đời.

Thế gian cần lắm tình người

Sẻ chia nhân ái nụ cười thơ ngây

Đạo Đời chân lý xưa nay

Chung tay bồi đắp dựng xây cuộc đời.

MỘT CUỘC ĐỜI BẤT HẠNH

Nó đang nhìn vũng nước như cuộc đời phía trước

Chỉ là bóng in trên mặt nước loang lổ kiếp đời trôi

Chỉ có mong manh ôi tâm sự hao gầy

Biết ai chia sớt cho đầy niềm khao khát

Những khát khao tầm thường vẫn là mất mác

Nói làm gì khi hạt lệ rớt xác xơ đời

Vẫn thiếu tình thương và thiếu cả tình người

Mong bắt gặp nụ cười người đồng cãm…

Đang tìm một cái gì như là tia hy vọng

Có ai làm rớt trong rung động của trái tim

Vẫn mãi mê tìm kiếm thật im lìm

Tình người đó vẫn là đêm dài vô tận…

ĐỜI HƯ THỰC

Bình minh nơi xứ lạ xa quê

Màu hồng tím mờ mờ hư ảo

Đời là giấc mộng dài mơ dạo

Để một ngày về cõi hư vô…

Mặt trời lên cảnh hiện đời phô…

Bóng thời gian vào mồ dĩ vãng

Tình, cơm áo gạo tiền…bảng lảng

Đời vẫn còn hơi thở trần gian…

MỘT CUỘC ĐỜI

Đời người như ngọn gió thu

Thoảng bay nhè nhẹ vi vu giữa trời

Sớm mai sương đọng hoa cười

Nắng trưa gay gắt vẽ vời đẩy đưa

Chiều tàn xối xả cơn mưa

Đêm buồn rủ bóng lưa thưa giọt sầu

Heo may vội vã canh thâu

Chập chờn thức tỉnh còn đâu giấc nồng

Hiên nhà lành lạnh gió đông

Rít bên khe cửa, se lòng hắt hiu…..

Một đời sống để thương yêu

Tránh gây phiền phức, làm điều không hay

Cho dù nhanh chậm tháng ngày

Ra đi thanh thản, hồn bay nhẹ nhàng

Xác thân rồi cũng sẽ tan

Người trần không trách, không bàn về ta.

CÓ LÚC

Có lúc vẩn vơ ngồi hát

Ngậm ngùi ngày tháng đi qua

Dĩ vãng rớt trong lơ đãng

Nụ hôn ngày cũ nhạt nhòa

Có lúc ngây ngô im lặng

Dõi theo ký ức một thời

Tình yêu hư hao, tan vỡ

Cõi lòng nức nẻ rụng rơi

Có lúc thẫn thờ hiên vắng

Mộng mơ đã cất cánh bay

Tương lai dường như chán nản

Tìm chi giây phút miệt mài

Có lúc âm thầm nhung nhớ

Kỷ niệm chuyện chúng mình thôi

Bỗng dưng tim òa nức nở

Vuột tay ngày cũ qua rồi

THÓI ĐỜI ĐIÊU NGOA

Ô hay ! một kiếp con người

Trần gian thế thái, thói đời điêu ngoa

Ai là bè bạn với ta

Đắng cay, chia sẻ mới là tình thân

Đến khi vướng cảnh nợ nần

Ví thiu, túi rám mình cần họ quên !

Bè bạn như cái bấc đèn

Vui tỏ, buồn lụi, thấp hèn, cao sang

Giàu sang, vẻ mặt khoe khoang

Bần hèn nuốt đắng, ai màng đến đâu ?

Sông có chỗ cạn chỗ sâu

Biển mênh mông biển biết đâu lòng người

Có tiền kẻ nịnh người chơi

Hết tiền lúi húi đơn côi một mình

Bè thì cạn máng ráo tình

Còn ta, chỉ biết lặng thinh nhìn đời.

THÓI ĐỜI

Cuộc đời như thước phim dài

Người đời họ diễn, thiên tài nhập vai

Biết rằng diễn xuất rất hài

Nhìn thôi đã hiểu, chẳng nài nói ra

Lòng người hai mặt thôi mà

Cuộc đời là thế, chẳng thà để xem

Trước mặt không ngớt lời khen

Sau lưng nói xấu, nhỏ nhen từng lời

Buồn thay cái thói ở đời

Miệng đời là thế, những lời dèm pha

Tiểu nhân ganh ghét thôi mà

Thôi thì cứ diễn, ta thì cứ xem.

RĂN TA

Bao nhiêu thế sự ở đời

Buồn vui – sướng khổ – khóc cười – hơn thua

Ngẫm suy sống được vẹn vừa

Lương tâm chẳng thể bán mua bằng tiền

Nhưng đời vật chất đảo điên

Bao nhiêu cám dỗ gắn liền thân ta

Người nào kiên định vượt qua !?

Không thì sa ngã quỷ ma kéo về

Có người chìm đắm si mê

Vô tư tận hưởng hả hê chẳng màng

Biết đâu xa lắm niết bàn

Chân như lạc mất hướng đàng ngục lôi

Giật mình một kiếp người trôi

Thì ai cũng phải phủi rồi trần gian

Con người nghiệp nợ đa đoan

Sao khi nhắm mắt vẫn còn tiếng thơm

Tình nồng nghĩa đượm ta ươm

Ngày sau nhặt nhạnh tinh tươm đóa tình

Bao nhiêu vật chất phù sinh

Chỉ là một khối vô minh xa mờ

Mượn câu lục bát đề thơ

Răn ta , răn những dại khờ thế nhân

Sống vui trên nẻo đường trần

Giữ tâm trong sáng vạn lần khó thay.

ĐỜI

Dòng đời hối hả bon chen

Con người đổi trắng thay đen mấy hồi

Sống vì danh lợi mà thôi

Đời là danh nghĩa cái nôi tội tình

Ai ai cũng nghĩ cho mình

Mấy ai bị chửi lặng thinh hiền từ

Cái tôi cứ giữ khư khư

Thương người đối đãi nhân từ, mấy ai?

Còn không? người tự biết sai

Ăn năn hối lỗi…mới tài thánh nhân

Ở đời danh nghĩa người thân

Đằng sau tính toán bất cần là ai

Đời là một kiếp đầu thai

Làm người sửa chữa nhưng ai sẽ làm

Hay là càng lợi càng tham

Hữu danh vô thực tự làm khổ nhau

Đời là một kiếp thương đau

Đời này nối tiếp đời sau tội tình.

BẤT CÔNG

Lực bất đành tâm lại chửi thề

Cũng vì xã hội lắm nhiêu khê

Người ăn chẳng hết rồi đem vứt

Kẻ kiếm không ra lại nhặt về

Ngó cảnh bất công mà nẫu ruột

Trông phường vô lí thấy đau mề

Thà đui chẳng biết thời cũng kệ

Bốn Phương Chìm Nổi

Con biết thân con phận lạc loài

Cam đành chấp nhận số mà thôi

Bốn Phương Chìm Nổi như mây khói

Mặc tình giông gió cuốn đùa trôi.

Bốn Phương Chìm Nổi con nào dám,

Trách Trời hay tạo Hóa bất công.

Đời con như thuyền trong cơn sóng

Vùi dập tơi bời giữa biển Đông.

Bốn Phương Chìm Nổi lắm long đong

Nay còn chút tâm tình ước mong:

Sao cho tất cả đều được phước

Trải một kiếp người TÂM trắng trong.

KIẾP PHỤ NỮ

Có những bức xúc chẳng nói ra đây được

Bởi vô tình thành quy luật của đất trời (?)

Có những thiệt thòi chẳng ai chịu nhìn thấy

Kể cả Ông Trời cũng ngoảnh mặt ngó lơ

Ngày Phụ Nữ – ôi tôn vinh người Phụ Nữ

Mép môi nào đưa đẩy… ôi, khéo đẩy đưa

Trong sâu thẳm ngàn… ngàn lần Phụ Nữ chịu

Gánh nặng không tên…đàn ông vẫn chưa vừa (*)

Họ thiệt thòi trong bản năng và bản ngã (**)

Thực tế rõ ràng, ai được, mất hơn ai ?

Trời sinh ra, mỗi người riêng một bản thể (***)

Ông trời già đặt để thật quá là sai….!

Luật công bằng từ đâu, chẳng bao giờ thấy ?

Chỉ thấy sờ sờ những tình huống bất công

Người Phụ Nữ cũng đầu đen và máu đỏ

Sao luôn luôn phải lép vế với người chồng ?

Này em hỡi, kiếp sau đừng làm Phụ Nữ !

Để anh không còn là một kẻ bất công

Lúc em muốn mà anh vô tình không biết

Em sẽ thiệt thòi, chăn chiếu lại trống không…!

XÓT XA

Ông trời sao quá nỡ bất công?

Nỡ gieo cay đắng xót thương lòng

Đời bao ngang trái nghe đau đớn

Xa cách muôn trùng mọi ước mong

Thắt chặt đời này trong bóng tối

Làm sao thoát khỏi kiếp long đong?

Làm sao thoát khỏi đời ngang trái?

Giúp phận cơ hàn thỏa ước mong.

Trên đây là tổng hợp những bài thơ về cuộc sống hay nhất mà chúng tôi gửi đến bạn đọc để có được những tham khảo hữu ích. Bởi cuộc sống muôn màu muôn vẻ, có những lúc bạn sẽ phải vượt qua những thử thách khó khăn để thành công bởi vậy đừng bao giờ nản chí mà hãy mạnh mẽ, nỗ lực hướng đến điều tích cực nhé!

Thơ Hay – Tags: thơ về cuộc sống, thơ về cuộc sống vui vẻ

  • TOP 99+ Bài thơ hay về mùa thu làm xao xuyến tâm hồn người đọc

  • Tổng hợp những bài thơ hay ngắn ý nghĩa nhất ai cũng nên đọc

  • [Tuyển chọn] Những bài thơ về mẹ sưu tầm ý nghĩa nhất

  • Bộ sưu tập Thơ về mẹ tần tảo nuôi con sâu sắc nhất

  • Tuyển Chọn 100+ Bài thơ hay về tình bạn tri kỷ ngắn gọn mà chân thành

  • Tuyển tập 1001 bài thơ về tình bạn buồn được chia sẻ nhiều trên facebook

  • 1001+ Bài thơ tình yêu hài hước đẳng cấp cười không đỡ được hàm